Uyên bác và hóm hỉnh viết lời ra mắt bạn đọc khi mở chuyên mục "Nói chơi" trên mặt báo
Trang chủ   |   Đăng nhập  |  Đăng ký  |  
 
Khoa
Login
Tên truy nhập:
Mật khẩu:
Quên mật khẩu ?
Giỏ hàng 0 SP   |  Sơ đồ site
phone1.png 024.3577.2138 (Giờ hành chính)
phone2.png 0916.18.16.54
phone2.png 0904.251.013 
phone1.png 024. 3577.2145
  
Tin tức
Uyên bác và hóm hỉnh viết lời ra mắt bạn đọc khi mở chuyên mục "Nói chơi" trên mặt báo

Theo Kinh thánh của đạo Gia Tô, đức chúa Trời trong bẩy ngày làm ra tinh tú, ngày đêm, núi sông cây cỏ, loài vật và loài người, là cốt để cho đẹp con mắt của ngài; theo sách Phật, cõi trần là nơi biển khổ, công việc và thân đời của loài người, chẳng qua như cái bóng, cái bọt, như luồng chớp, như hạt móc, như giấc chiêm bao, cho nên đức Phật mới nói "sắc" tức là không, "không" tức là “sắc”. Như vậy thì cuộc đời thì chỉ là chỗ "trò chơi" của các đấng siêu việt, người đời chỉ là "kẻ làm đồ chơi" cho các đấng ấy. Vì thế mà ngày xưa có người ví trời đất cũng như một rạp hát lớn.

Ở chỗ trò chơi, làm cái đồ chơi, trăm công nghìn việc, rút lại chỉ là "chơi" cả, có điều mỗi ng­ười "chơi" một khác:

Anh hùng hào kiệt, chơi bằng sự nghiệp thanh danh, đại thánh đại hiền chơi bằng luân lý đạo đức, các nhà chính trị chơi bằng l­ưới phép cạm hình, các nhà võ bị chơi bằng máy bay tầu chiến, nhà săn bắn chơi bằng súng, nhà kiếm hiệp chơi bằng g­ươm, bọn đổ bác chơi bằng lá bạc quân bài, khách hoa nguyệt chơi bằng tiếng hát cung đàn, gái giang hồ chơi bằng mầu son nư­ớc phấn… các hạng ngư­ời ấy nghề nghiệp và chức vụ tuy có khác nhau, mà đối với các đấng siêu việt chẳng qua chỉ là chơi cả.

Thục Điểu cũng sinh ra ở cái bầu "chơi" này, lẽ tất nhiên là phải chơi, như­ng Thục Điểu không chơi bằng những món kia mà chơi bằng lời nói.

Cụ Nguyễn Công Trứ hay là cụ Nguyễn Du chẳng biết - vì Thục Điểu chỉ nhớ mơ hồ - có hai câu thơ rằng "Sa bà thế giới nhân như ­mộng, du hí văn chư­ơng ngã diệc bài", hai câu này nếu dịch tạm ra quốc văn thì là "Cuộc đời man mác người mơ ngủ; ngọn bút bông lơn tớ đóng trò", Thục Điểu tuy chẳng có tài đóng trò văn chư­ơng như­ cụ tác giả câu thơ kia, như­ng thử nói "chơi" để tr­ước mua vui cho mình, sau làm duyên với các bạn đọc báo.

Có điều đáng dặn cặn kẽ là Thục Điểu chỉ nói chơi chớ không nói thật đâu, đừng ai tưởng là thật mà về nhà đổ thóc giống ra ăn thì Thục Điểu không chịu trách nhiệm.

Ấy cái chức trách của Thục Điểu có vậy, ai chẳng chơi với Thục Điểu thì thôi, còn ai thích "chơi" với Thục Điểu từ mai giở đi, nó sẽ nói cho nghe.

Hôm nay Thục Điểu vào lĩnh cái trách nhiệm "Nói chơi" ở Đông ph­ương, theo phép, gọi là có lời ra mắt bạn đọc.

Sau khi đọc mấy lời này, trong các bạn chắc có ng­ời sẽ xuỳ một tiếng mà tặng cho Thục Điểu một câu rằng: "Cái đức như­ anh nói "Thật" còn chẳng ăn ai, huống chi bằng nói "Chơi"!

Thục Điểu cũng tự biết như vậy, song thiết tưởng nói “thật” đã chẳng ăn ai, chi bằng nói “chơi” cho nhẹ công chuyện.

Thục Điểu

Đông phương số 372 – 4.3.1931

CÁC TIN KHÁC
1 - 8 of 937
First | Prev. | 1 2 3 4 5 | Next | Last All